Cuộc sống KIẾN THỨC Thành công

Tại sao những người xuất sắc lại siêng năng hơn

TẠI SAO NHỮNG NGƯỜI XUẤT SẮC HƠN LẠI SIÊNG NĂNG HƠN

Khi sự vô tri trở thành một thới quen, bạn sẽ cảm thấy huy hoàng. Khi sự khiêm tốn trở thành một thói quen, bạn chỉ cảm thấy được tôn trọng. Nhưng tôi nghĩ tất cả mọi người sẽ muốn trở thành loại thứ hai hơn bởi vì ai cũng không muốn mình sau khi làm một chuyện ngu ngốc nào đó, vẫn có một nhóm người nói vời bạn rằng: “Bạn thật tuyệt.”

Thời gian trước, khi đọc một bài viết trên Instagram có liên quan đến Tom Hiddleston, chỉ đọc có nửa bài thôi mà tôi đã trở thành fan của Tom.

Trước đó, tôi không biết Tom. Ấn tượng duy nhất của tôi đối với gương mặt của anh chính là Loki, em trai của Thor và cũng là nhân vật phản diện trong phim. Năm đó đi coi phim “Thần sấm Thor” chỉ vì trong phim có nữ diễn viên Natalie Portman. Nhưng khi đọc bài viết về Tom, chỉ cần nói về 3 điều thôi là sẽ khiến mọi người ngưỡng mộ cực kỳ:

  • Biết 7 loại ngôn ngữ: Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Nga, Ý, Latin và Hy Lạp.
  • Bỏ Oxford để học Cambridge vì cãi nhau với cha mẹ nên muốn rời xa họ một thời gian.
  • Trong buổi casting bộ phim “Thần sấm Thor”, vì muốn lấy được vai Thor, Tom đã tăng 20 kg. Tuy nhiên sau khi biết kết quả, anh không được nhận vai Thor mà nhận vai Loki, anh cũng đã lặng lẽ giảm 20 kg.

Hay nói một cách khiêm tốn hơn, đó là ngưỡng mà rất nhiều người cả đời cũng không thể đạt được. Sau Amir Khan và Bành Vu Yên, lại có thêm một người chứng thực cho câu nói xưa: Trở nên ưu tú là một loại thói quen.

Soonye Việt Nam - Người xuất sắc

Soonye Việt Nam – Người xuất sắc

Học trò của triết gia Hy Lạp cổ đại có hỏi ông: “Thưa thầy, thầy hiểu biết rộng, vậy tại sao người lại thường nghi ngờ câu trả lời của mình ạ?”

Ông trả lời: “Kiến thức của một người như là một hình tròn vậy. Một vòng tròn bên ngoài là vòng tròn không biết, vòng bên trong là vòng tròn đã biết. Ta càng biết được nhiều, vòng tròn trong càng mở rộng ra. Vì thế, nơi giao nhau giữa hai vòng tròn biết và không biết cũng càng nhiều. Cho nên, tuy ta biết nhiều hơn các con, nhưng những điều ta không biết cũng nhiều hơn các con.”

Tôi có bài nói của một nhà đầu tư đã về hưu. Ông đã tường tân tỉ mỉ nói hết kinh nghiệm của mình suốt 3 tiếng đồng hồ, nhưng lại kết thúc bằng câu nói này: Thời gian đầu tư càng dài, càng không dám đầu tư.

Bởi vậy, thiên tài đầu tư Warren Buffet chỉ mua những cổ phiếu của ngành hoặc công ty mà mình quen thuộc, thậm chí còn phản đối đầu tư vào cổ phiếu trong thị trường chứng khoán. Ông từng nói: “Có lúc tôi quá cẩn thận, nhưng dù tôi có muốn cẩn thận hơn gấp 100 lần, thì cũng không muốn có 1% bất cẩn. Tôi không dựa vào thị trường chứng khoán, mà trở thành tỷ phú đứng đầu thế giới.”

Những người càng ưu tú, càng nhìn thấy sự thiếu hiểu biết của họ. Cho nên do dự và sợ hãi cũng chính là phản ứng tự nhiên của họ. Nhưng cũng vì nhờ có tâm lý này đã giúp họ không ngừng học hỏi. Ngược lại, những người bình thường, mới biết một nửa đã cảm thầy mình là thiên hạ vô địch rồi.

Trong Phó Thịnh Tam Bộ Khúc có đề cập rằng con người có 4 cảnh giới nhân biết: Không biết những gì mình không biết, biết những gì mình không biết, biết những gì mình biết, không biết những gì mình biết.

95% số người đều ở cảnh giới đầu tiên.

Tuy nhiên, nhận biết bản thân mình không biết chính là sự khác biệt giữa người xuất sắc và người bình thường. Một người đi được bao xa phụ thuộc vào việc người đó biết mình đi xa cỡ nào.

Cho nên, khi chúng ta hỏi rằng tài sao người càng xuất sắc lại càng cố gắng nổ lực, có lẽ chúng ta nên đặt câu hỏi khác: Tại sao chúng ta không cố gắng?

Nghĩ rằng mình đã biết mọi thứ, đó chính là sự khởi đâu của sự thiếu hiểu biết.

Soonye Việt Nam - Người xuất sắc

Soonye Việt Nam – Người xuất sắc

Thường có nhiều người hỏi tôi, làm sao để trành một người nổ lực, chăm chỉ. Tôi sẽ hỏi lại họ, khi không nổ lực, bạn có cảm giác gì?

Họ thường trả lời rằng, tôi không có cảm giác gì cả.

Tôi nghĩ đó chính là sự khác biệt. Người ưu tú thật sự sẽ không dùng lại được, bởi vì bên trong họ luôn có nổi sợ về sự thiếu hiểu biết. Kiến thức đối với họ luôn không đủ.

Trong bài nói “Thành công là một hành trình liên tục” của Richard St. John, thành công là một vòng tuần hoàn của sự nhiệt tình, công việc, sự tập trung, sự tiến bộ, cảm hứng, sự nâng cao, sự phục vụ và sự kiên trì hợp lại. Chúng ta được dần dần thực hiện từng vòng tròn một cũng chính là mục tiêu. Chứ thành công không phải là đi từ A đến B.

Nhưng trong cuộc sống, đa số những người 40 tuổi sống cuộc sống của 30 tuổi, những người 30 tuổi lại sống cuộc sống của 20 tuổi.

Tôi không nói rằng, mọi người bắt buộc phải dũng cảm thẳng tiến về phía trước, cố gắng đạt đến đỉnh cao. Tôi muốn nói, con người phải có ý thức về nguy cơ và thái độ khiêm tốn. Kiến thức mà ta không biết trên thế giới này còn nhiều lắm.

Descartes từng nói, những người không có tri thức thường thích tranh luận với những người không biết gì. Còn người có kiến thức phong phú lúc nào của phát hiện sự thiếu hiểu biết của mình.

Cho nên, tại sao người càng ưu tú, xuất sắc lại càng cố gắng, chăm chỉ?

Đáp án có lẽ khá đơn giản. Họ đã nhìn thấy được rất nhiều thứ họ đáng phải nổ lực hơn chúng ta.

Soonye Việt Nam - Người xuất sắc

Soonye Việt Nam – Người xuất sắc

Những người giỏi hơn mình đều chăm chỉ hơn mình, vậy mình cần gì nổ lực nữa!

Tuy nói như vậy, chúng ta cũng cần phải nổ lực.

Nhiều người nói con đường để đạt vào thế giới thượng lưu đã bị bít kín do chế độ cha truyền con nối. Nếu nói những người được sinh ra trong một gia đình quan chức giàu có là thỏ, thì mình chính là rùa.

Rùa thì đương nhiên không thể so sánh với tốc độ chạy của thỏ được, nhưng rùa có thể chạy nhanh nhất trong loài rùa.

Trong tập 1 của bộ phim “Võ lâm truyền kỳ”. Lúc ngồi trên nóc nhà của khách điếm, Quách Phù Dung có giải thích cho nha hoàn của mình vì sao lại muốn xông pha giang hồ: “Lúc trước khi người khác giới thiệu ta, họ đều nói đây là con gái của Quách Đại Hiệp. Ta hi vọng sau này, khi người khác giới thiệu ông ấy, sẽ nói là đây chính lá cha của Quách nữ hiệp.”

Sự nổ lực cố gắng không phải xem sự bắt đầu và kết quả, mà là xem quá trình.

Có một người cha đã nổ lực như vậy, cho nên mình cũng phải hết sức nổ lực hơn.

Không phải trong câu chuyện “Rùa và thỏ”, cuối cùng rùa cũng thắng hay sao?

Gần đây có một bộ phim tên “Liên minh quân sư” trên đài truyền hình. Nhân vật chính Tư Mã Ý dù so về năng lực hoặc bối cảnh gia đình, đều không bằng 3 vị bá chủ trong Tam Quốc, Nhưng cuối cùng, thiên hạ chẳng phải đổi thành của họ “Tấn” hay sao.

Có một đoạn văn này khá hay, tôi rất thích. Tôi muốn chia sẻ với các bạn.

Con người sẽ có 3 lần trưởng thành:

Lần đầu tiên đó là khi phát hiện mình không phải là trung tâm của thế giới nữa.

Lần thứ hai đó là khi biết rằng dù có nổ lực thế nào thì rốt cuộc vẫn có một số thứ mình vẫn không thể làm được.

Lần thứ ba đó chính là dù biết rằng có nhiều chuyện mình không làm được NHƯNG mình vẫn cố gắng hết sức để làm được chuyện đó.

Leave a Reply